Tiêu Lôi sững sờ, tự nhủ Cường Tử là đang nói chuyện chụp ảnh sự kiện

Cửa phòng bệnh được nhẹ nhàng đẩy ra, Tiêu Lôi mang theo một rổ hoa quả nhìn Cường Tử nằm chụp ảnh sự kiện sấp ở trên giường bệnh, ông cho rằng Cường Tử đang ngủ, liền rón ra rón rén đi vào, thanh âm nhẹ nhàng thật giống như một con mèo. Vừa vào cửa đã nghe thấy Cường Tử tự nói lẩm bẩm cái gì đó, Tiêu Lôi nghiêng người nghe ngóng.

– Anh thật là người ngoài hành tinh đến đây? Anh thật là tư lệnh hạm đội?


Tiêu Lôi lặng lẽ đi sang, vọt nhanh đến trước người Cường Tử. Ông xem xét, trong nháy mắt mở to hai mắt nhìn. Chỉ thấy Cường Tử nằm sấp trên giường bệnh, cầm trong tay một món đồ chơi bằng đắc tiền màu xanhp, hình dạng mónđồ chơi này rất kỳ lạ, đầu đặc biệt lớn còn có dây ăng-ten dài, thân đặc biệt nhỏ, hơn nữa nhìn khoảng cách gần mới phát hiện không phải thứ đắt tiền, mà một loại vật liệu không biết làm từ cái gì. Bởi vì Tiêu Lôi nhìn thấy hình dáng cái món đồ chơi đó trong tay Cường Tử bị méo mó đủ hình đủ dạng.

– Cường Tử… Con đang làm cái gì vậy?

Cường Tử giả bộ mới vừa thấy Tiêu Lôi, biểu hiện ra mặt một bộ dáng rất kinh ngạc. Hắn cầm món đồ chơi trong tay chụp ảnh phóng sự cưới, lắc đầu xấu hổ sau đó cười ngượng ngùng với Tiêu Lôi:
– Lôi Tử thúc, đây là Trường Giang Thất Hiệu (phi thuyền Trường Giang). Trường Giang Thất Hiệu?
– Đúng vậy, chú không xem phim sao? Phim Châu Tinh Trì, xem rất hay. Thứ này ai mua cho con?

– Y tá… Cô ta nói nơi này là phòng VIP, yêu cầu của con chỉ cần là hợp lý, cô ta có thể làm hài lòng. Lôi Tử thúc, chú nói thử xem tại sao lúc cô ta nói chuyện đó mặt lại đỏ lên không? Con hỏi cô ta hết thảy yêu cầu hợp lý đều có thể đồng ý phải không? Cô ta cắn răng gật đầu vâng. Con nói một nam một nữ phải làm điều gì cũng rất hợp lý hay không? Cô ta vẫn cắn răng, sau đó nói vâng

. Con nói vậy cô hát một khúc hát cho tôi nha, ca bài Thủ Uy Hổ Sơn của Dương Tử Vinh! Sau đó cô ta chụp ảnh ăn hỏi há to mồm giống như ăn trứng gà, còn nói hứng thú của con thật là kỳ quái. Cô ta đã hát hai câu, con nói nghe không hay đổi cái khác. Hỏi cô ta biết cái gì, cô ta nói Thập Bát Mạc. Con nói được, cô ta liền hát, sau khi hát vài câu lòng con đã ngứa ngáy rồi, con nói cô đi ra ngoài mua món đồ đi. Mặt nàng ta đỏ hồng giống như mông đít khỉ, hỏi con mua cái gì, con nói nhựa mềm. Chính là loại ở trong phim kia.

You might also like …

Post Comment